Mệnh thuật dật văn – 6 – Kết cục của Hán gian

6. KẾT CỤC CỦA HÁN GIAN

Càn tạo: Mậu Tuất, Nhâm Tuất, Tân Hợi, Giáp Ngọ; bát tự này là do một thầy sáng mắt cung cấp cho tôi, nghe nói đó là một người bà con họ xa của thầy, sinh năm 1898. Thầy bảo tôi đem mệnh này cho thầy Hạ đoán, xem thầy Hạ có thể đoán được những gì, xong xuôi thì kể lại cho thầy cuộc đời của người này. Quả nhiên cuộc đời người này không bình thường như những người khác, tôi nghĩ thầy này muốn thử  trình độ của thầy Hạ thông qua lá số này.

Thầy Hạ về mặt xem mệnh thực sự có trình độ cao siêu, thầy có tuyệt kỹ không ai theo kịp. Mấy người tôi bái làm thầy trước kia đều là người sáng mắt nhưng trong số họ không có ai vượt qua thầy Hạ. Tôi nghĩ sự khác biệt này là do Manh Sư (thầy mù) để sinh tồn cần phải luyện đến trình độ như vậy, còn nữa chính là những câu truyền miệng nhiều đời của họ đã  tích lũy kết tinh trí tuệ của rất nhiều cao nhân. Tôi nghĩ rằng bất luận bát tự này là của ai đối với thầy Hạ mà nói chắc chắn thầy có thể xem một cách rõ ràng.

            Thầy Hạ đoán: “Người sinh vào giờ Ngọ, là kẻ không anh em (con một)”, câu đầu tiên thầy đã nói chuẩn rồi. Tiếp theo thầy lại nói: “Mệnh này là mệnh của kẻ làm quan.” Tôi hỏi: “Có thể làm quan to đến đâu ạ?” Thầy Hạ nghĩ một lát rồi nói: “Có lẽ là cấp huyện trưởng.” Tôi cười nói với thầy Hạ: “Đúng rồi ạ, ông ta đã từng làm huyện trưởng huyện Nghi An.” Tôi lại hỏi: “Thầy xem người này làm quan khi nào?” Thầy Hạ bấm đốt ngón tay rồi nói: “Ông ta làm quan vào khoảng 28 tuổi đến 47 tuổi, sau 48 tuổi thì không ổn.” Tôi thật khâm phục thầy, lần này thầy lại nói đúng rồi, người này 28 tuổi bắt đầu làm quan nhưng mà quan vẫn không thuận lợi đến tận năm 40 tuổi mới làm huyện trưởng. Tôi nghĩ một lúc rồi nói: “Thầy xem về hôn nhân của ông ta trong mệnh có mấy người vợ?” Thầy đáp: “Ông ta có bảy người vợ.” Tôi nói: “Quả không sai, có đến 7 người vợ chính thức thầy ạ.”

Theo lời thầy sáng mắt của tôi nói thì người này đào hoa tọa mệnh, một đời diễm phúc không ít, đều là phụ nữ chủ động đến với ông ta, ông ta cũng không từ chối, là một kẻ phong lưu. Ông ta dáng người cao lớn, thân hình cân đối, tướng mạo hơn người, lại thêm vừa biết giỡn gió chơi trăng lại biết múa đao múa kiếm, một kẻ văn võ toàn tài như vậy làm gì có người phụ nữ nào không yêu không thích. Suốt một đời ông ta có rất nhiều phụ nữ, còn chính thức lấy làm vợ là 7 người.

            Tôi lại hỏi tiếp: “Thưa thầy, người này tuổi thọ có dài không?” Thầy Hạ nói: “Người này nếu như không chết năm 51 tuổi thì chết năm 60 tuổi.” Tôi lại hỏi: “Vậy ông ta chết như thế nào, là chết bệnh hay là chết vì nguyên nhân khác?” Thầy không nghĩ nhiều nói luôn: “Chẳng phải chết vì đao kiếm thì cũng là bị bắn chết!” Quả thực thầy đã nói đúng tất cả, tôi thầm kính phục bản lĩnh của thầy Hạ. Sáng ngày hôm sau, tôi đi đến nhà thầy sáng mắt nói lại tình hình nội dung xem mệnh ngày hôm qua. Thầy sáng mắt của tôi cũng rất kính phục, chúng tôi còn nghiên cứu đạo lý trong mệnh nhưng có nhiều chỗ mãi chưa có lời giải đáp chính xác. Theo lời thầy sáng mắt của tôi cuộc đời người đàn ông này như sau:

            Trước kia ông ta sống ở trong thành Nghi An, năm 1937 Nghi An bị xâm chiếm, quân Nhật tiến vào thành hãm hiếp bắt bớ không từ một tội ác nào, may mà nhà ông ta chẳng có của cải gì cho nên không bị tổn thất nhiều. Nhưng vào đêm thứ ba, người Nhật chỉ định 10 cán bộ địa phương ra duy trì trật tự trị an, ông ta vì đã từng làm chức trưởng phòng trong huyện nên trong danh sách cũng có ông ta, những người còn lại đều là bọn quan lại địa phương có máu mặt, kỳ thực chúng là phường cường hào ác bá, sống nhờ việc bóc lột nhân dân. Những người này vốn chẳng có tinh thần tư tưởng quốc gia gì, những người có tiền thường sợ chết, nếu không thì ai muốn ra mặt làm việc cho người Nhật chứ? Bạn thử nghĩ xem, nếu như người Nhật rút đi, ở cái đất này họ chạy đâu cho thoát, nhưng dưới sức ép của mũi dao cũng là không còn cách nào khác. Trong số những người này, ông ta chức vụ nhỏ nhất nhưng lại là người được ăn học nhiều nhất, văn hay nói giỏi làm việc rõ ràng có quy củ. Tuy ông ta không biết một câu tiếng Nhật nào nhưng người Nhật lại rất thích ông ta, để cho ông ta làm trưởng ban an ninh và thế là ông ta trở thành một Hán gian đáng khinh bỉ. Việc ông ta làm chủ yếu là giúp quân Nhật bắt thành phần kháng Nhật, ông ta khiến dân trong thành ai cũng phải nghe lời người Nhật, người mà không theo quy định sẽ không được phát chứng nhận công dân tốt còn bị kéo vào ngục tra hỏi bằng cực hình. Ông ta đã thu nạp không ít lũ chó săn chuyên đi thám thính hành tung hoạt động của phần tử Đảng cách mạng chống Nhật, hễ có tin tức chính xác là lập tức báo cho người Nhật mang quân đi tóm gọn. Trong thời gian ông ta làm huyện trưởng, thành Nghi An sực tanh mùi máu, nỗi sợ hãi bao trùm khắp nơi, dân chúng oán giận ngút trời, ai cũng nguyền rủa sau lưng ông ta rằng sau này sẽ phải chết thảm.

            Sau đó đến năm 1945, chiến tranh chống Nhật thắng lợi, Nghi An được giải phóng, quân Nhật rút lui, Quốc dân Đảng vào thành đã xử bắn tất cả Hán gian.  Vì trước kia ông ta đã nối giáo cho giặc, giúp người Nhật làm nhiều chuyện xấu, một Hán gian như vậy nếu Quốc dân Đảng bắt được chắc chắn sẽ giết không tha cho nên ông ta sớm đã rời khỏi thành tẩu thoát, khi ấy ông ta đúng 48 tuổi, mất quan mất chức. Về sau mới biết ông ta chạy đến Đông Bắc và ở đấy mai danh ẩn tích sống mười mấy năm liền. Năm 1948 chiến dịch Thẩm Dương – Liêu Ninh bùng nổ, để tránh chiến tranh ông ta chạy khắp nơi, kết quả ông ta chạy đến đâu chiến tranh đánh đến đó. Ông ta bị một loạt đạn bắn trúng đùi, may mà không chết,  thoát được kiếp nạn này, năm ấy ông ta 51 tuổi. Đến năm 1957 không ngờ gặp được một người họ Tôn đồng hương, người này nhận ra ông ta ngay vì trước kia ông ta đã hại chết bố của người ấy, thật là oan gia ngõ hẹp. Sau khi bị bắt không lâu, ông ta bị xử bắn, chết vào năm Đinh Dậu vừa tròn 60 tuổi, đây chính là kết cục cuối cùng của một Hán gian.

Càn tạo Mậu Nhâm Tân Giáp  
Tuất Tuất Hợi Ngọ  
Đại vận 8 Quý 18 Giáp 28 Ất 38 Bính 48 Đinh 58 Mậu
Hợi Sửu Dần Mão Thìn

Leave a Comment