Mênh Thuật Dật Văn – truyện số 15: HỒI SINH SAU KIẾP NẠN

HỒI SINH SAU KIẾP NẠN

Sự thần kì trong việc đoán mệnh của thầy Hạ thực khó có ai theo kịp, tôi đã gặp mấy lần thầy đoán về hung án, thầy căn cứ vào ngày sinh của người chết, không những đoán được nguyên nhân vụ án còn có thể đoán vụ án ấy có phá được hay không, lúc nào phá được, kết quả tất cả đều ứng nghiệm. Tôi nghĩ nếu như chúng ta nắm bắt được cách tính của thầy và vận dụng vào công tác trinh sát phá án của công an, sẽ góp phần rất lớn cho việc nâng cao hiệu suất phá án. Nhưng ở đây phải đưa ra một quan điểm mới, đó là phá án không phải dựa vào kĩ thuật và cách thức trinh sát phá án, mà quyết định bởi mệnh của người bị hại, có thể còn liên quan đến cả mệnh của hung thủ, điều này chưa chắc đã được tất cả mọi người chấp thuận. Dưới đây là những suy đoán mang tính định mệnh của thầy Hạ về một vụ án, kết quả tất cả đều ứng nghiệm.

Đó là ngày 17 tháng giêng năm Quý Dậu (1993), hôm ấy trời rất u ám lạnh lẽo, đêm hôm trước vừa mới có một trận tuyết, ban ngày không có nắng, thầy Hạ hôm ấy không dọn hàng, đến xế chiều, một người phụ nữ đến tìm thầy Hạ xem mệnh, người này bộ dạng vội vã, vừa bước vào cửa, nói rằng muốn xem mệnh cho con gái, ngày sinh là: giờ Mão ngày 20 tháng 10 âm lịch năm 1973.

Thầy Hạ dùng cách “Lưu tinh cản nguyệt” an bát tự là: Giờ Đinh Mão, ngày Giáp Dần, tháng Quý Hợi, năm Quý Sửu. Thầy nghĩ một lát rồi nói: “Con chị gần đây sẽ xảy ra chuyện lớn!”

Người phụ nữ hỏi: “Có thể là chuyện gì ạ?”

Thầy đáp: “Không hay rồi, xảy ra chuyện chẳng lành rồi! Con chị có phải đã gặp phải cướp đường? Trong mệnh xung Dương Nhẫn, động vào gươm đao, có họa sát thân!”

Người phụ nữ trả lời: “Thầy nói chẳng sai chút nào” người phụ nữ nước mắt ngắn dài, nói tiếp: “Nửa đêm hôm qua, cháu nó trên đường đi làm về bị kẻ xấu chặn đường, sau khi cướp đi ví tiền còn muốn giết nó, khắp người nó bị chém mười mấy nhát, trên mặt cũng bị chém vài nhát, dung nhan bị hủy hoại, bây giờ đang cấp cứu trong bệnh viện. Thầy xem nó có bị nguy hiểm gì không? Bác sĩ nói không tổn thương nội tạng, tôi vẫn lo lắm, khắp người là máu, toàn thân chẳng chỗ nào lành lặn cả, con tôi thật đáng thương!” nói đoạn người phụ nữ khóc không thành tiếng.

Nghe lời kể của người phụ nữ, hai thầy trò cũng thấy xót lòng, tôi khuyên: “Trời có gió mây bất trắc, người có họa phúc sớm chiều; thầy lúc nãy cũng đã xem cho cô rồi, đó là việc đã an bài trong số mệnh, thôi để thầy xem cháu nó có nguy hiểm gì không.”

Thầy Hạ nghĩ một lúc rồi nói: “Chị cứ yên tâm, cháu nó không có gì nguy hiểm đến tính mạng đâu.”

Người phụ nữ đáp: “Quả thực là không có chuyện gì chứ? Vậy thì tốt, vậy thì tốt, liệu có để lại di chứng gì không thầy? Sau này có được như bình thường không?”

“Thực sự là không có chuyện gì đâu!” thầy tiếp lời: “Nó không những không chết mà còn hồi phục như người bình thường, nếu chị muốn biết về sau này thì tôi cũng sẽ nói cho chị, nó sẽ lấy được người chồng tốt, sau khi kết hôn có một đứa con, sinh con xong nó còn làm kinh doanh nhỏ, cuộc sống rất hạnh phúc.”

Người phụ nữ lúc này mới cười, nói: “Cháu nó từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, tay chân nhanh nhẹn, mà lòng dạ rất lương thiện, tôi ngày nào cũng ăn chay niệm Phật, tôi tin rằng trời cao sẽ không để nó phải chịu nhiều đau khổ.”

Lúc này trời đã tối, tôi hỏi người phụ nữ: “Cô còn có gì muốn hỏi nữa không?”

Người phụ nữ nghĩ một lúc rồi hỏi thầy: “Vụ án này của con tôi, thầy xem có phá được không?”

Thầy Hạ bấm tay rồi lắc đầu nói: “Vụ án này của con chị, theo tôi thì không phá được, bởi vì xem như trong mệnh là do bọn du côn gây án, công an lại không có chút manh mối nào. Bây giờ tốt nhất là chị nên chăm sóc cho con chị, giúp nó bồi dưỡng sức khỏe tốt, để nó sớm lành lại! Còn về việc bắt hung thủ là việc của công an, không cần chị phải quan tâm.”

Người phụ nữ trả lời: “Vâng, tôi biết rồi.” nói xong, người phụ nữ trả tiền quẻ và ra về trong phấn khởi.

Về sau, năm Tân Tị (2001) tôi gặp lại người phụ nữ này, được biết cô con gái hiện đang thuê mặt bằng làm kinh doanh nhỏ tại khu chợ quần áo. Người phụ nữ nói: “Con tôi đã đi thẩm mĩ một lần vào năm 1997 (Đinh Sửu), cũng không để lại di chứng gì, như người bình thường. Thầy cô xem chẳng sai chút nào, sau đại nạn ấy, nó kết hôn sinh con như thường, tài vận cũng không tồi, cuộc sống rất ổn.”

Tôi hỏi: “Vụ án cuối cùng có phá được không?” người phụ nữ đáp: “Không, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, cũng không có manh mối gì, có lẽ công an họ cũng không truy xét nữa, án này chắc không có hi vọng phá.”

Leave a Comment